Như cảnh đã vào thu sớm
Da rợn từng cơn, núi đổ chiều
Lá mía, tàu cau rũ héo
Vàng, sao vàng hắt hiu!
Ngồi đây bến cát triền sông Mã
Ngẫm chuyện mười nam như nước lũ
Ai hay ngày tháng lại quay về
Cẩm Thủy, Tây Giai thành vẫn đá
Những tàu cau đượm làm chi ánh nắng
Mà sao lưu luyến người
Ôi ta nhớ một quê nhà
Những tàu cau đượm làm chi ánh nắng
Chum nước, gáo dừa, nhà xoan, gốc mít
Đỏ, nâu, mít chín trĩu cành
Thưa thoáng trời xưa êm ả
Lửa cơm chiều?
Hơi thu?
Nhựa cơm gạo mới bát chiêm chanh
Nhớ sao những tháng ngày xanh
Rất xanh
Chiều mát. Đê dài. Cỏ may ta nhặt
Ai ơi! Phấn trắng mía bàu
Thân ngô xơ xác
Nhặt gốc tre khô
Ta nhom ấm nước
Chiều từ đâu…
Mà lạnh đến từ đâu.
-1965-
(Ven sông Mã, ben này đê trông sang Phủ Quảng Tây Giai.
Một ngày thu nhớ “nhà”. Nhà ta ở đâu? Ôi! Nhà ta!)
Quang Dũng

