Thuở ấy em ngồi trên cửa gác
Tóc buông hong với gió đầu thu
Nhẹ nhàng anh đến hồn chan chứa
Ghi vội vàng em mấy nét thơ
Em mải mơ gì dưới nắng êm
Tóc như suối mực chảy êm đềm
Hương nhẹ như là hương hoa cau
Tóc e buông suối chảy về đâu
Thiên thai em mở bừng trong gác
Đựng hết trời xanh chứa hết màu
Giờ hết, em đi, mùa cũng hết
Những thời hong tóc hiếm làm sao
Rộn ràng nắng mới tìm hương cũ
Ngơ ngẩn chiều đi trước gác cao
Em hãy về đây ngắm lại tranh
Sắc màu còn giữ bóng ngày xanh
Và đây suối tóc qua song cửa
Vẫn chảy êm đềm dưới nắng hanh
-Quang Dũng 1945-

