Nói cùng anh
Sẽ không làm sao sống nổi
Nếu không có bạn bè
Sẽ không làm sao viết nổi
Nếu cạn niềm đam mê…
Những thước phim của quá khứ hiện về
Đủ buồn vui – được thua – còn mất
Cuộc đời có khác gì canh bạc
Đi đến cuối đời cũng có thể trắng tay
Ta chẳng còn dài rộng tháng ngày
Để nói những điều viển vông, xa vợi
Ta cũng chẳng còn đủ kiên tâm để đợi
Một lời hứa hão huyền của ai đó nói thương ta
Chỉ biết rằng ngày hôm nay là có thật đang qua
Sáng nắng, chiều mưa – bình yên, trưa – tối
Và anh yêu ơi, trái tim còn bổi hổi
Khi dưới gốc si già, ai đó đứng đợi nhau…
Lại xốn xang như thuở mối tình đầu
Lại đánh thức bao tế bào đã ngủ
Cuộc sống vẫn vạn lần đáng yêu vậy đó
Và em biết rằng thơ sẽ còn
ở lại mãi cùng em
-Nguyễn Thị Hồng Ngát – Biển đêm
NXB Văn học 1996-

