Ô kìa, ai đến là quen
Bộ quân phục cũ, mũ mềm, trán cao
Dáng đi nhanh nhẹn làm sao
Mắt nhìn xa, bước tự hào hiên ngang
Mừng vui, em gọi vội vàng
Ai ngờ lúc đến gần hơn, em nhầm
Một ngày không biết mấy lần
Bâng khuâng em tự cười thầm: vẩn vơ…
Rõ ràng anh ở rất xa
Sao em lại cứ ngỡ là gần bên?
Hẳn là anh cũng nhiều phen
Đường hành quân, tưởng thấy em đến gần
Thoáng qua một dáng quen thân
Lưng gùi đạn, chiếc khăn rằn quàng vai
Phải không, anh của em ơi
Trong xa cách vẫn gặp người thân yêu
Bởi vì nỗi nhớ như khêu…
-Phan Thị Thanh Nhàn – Hương thầm
NXB Văn học 1973

