Cờ Đỏ Sao Vàng… Tháng Tám Bốn Mươi
Nhăm.
Nhà Hát Lớn… Mùa Thu Năm Cách Mạng…
Hà Nội Thủ Đô… Việt Minh Mặt Trận…
Tự Do Độc Lập… Dân Chủ Cộng Hòa…
Những tiếng thần reo rắt mãi, mãi lòng ta!
Nhớ hỡi nhớ ! sáng lòa vui biết mấy !
Cái thuở ban đầu Dân quốc ấy
Nghìn năm chưa dễ đã ai quên…
Cụ Hồ về, lần thứ nhất trao tên
Với nước Việt, mà sao tình khăng khít!
Thu ơi mùa thu ơi, ôi mặn nồng tha thiết !
Cả người ta thương nhớ quá đi thôi.
Việt muôn năm: nước Việt lại ra đời ;
Ta nô lệ; ta thành người trở lại.
Bao năm qua: nay lại mùa thu tới;
Mỗi lần thu tới — lại mới mùa thu.
Thu từ đây không thu thảm thu sầu,
Mà thu sướng, nhuộm màu xuân mát mát.
Lá biếc xanh xanh, trời mờ ngát ngát,
Da tươi thịt thắm nở lại cùng sương ;
Ánh mây bay như múa cuộc nghê thường,
Nắng hạ giọng nói những lời dịu sáng!
Một ít thịt xương ta đã theo cùng Cách Mạng
Mùa Thu Tháng Tám, Năm Bốn Mươi Nhăm,
Khởi Nghĩa đi lên, dân chúng rầm rầm,
Máu đường phố gầm gầm, nghe nóng nóng!
Và từ ấy — trên thời gian to rộng,
Thu Việt Nam có nghĩa một mùa xuân.
Trăm năm sau, nghe Tháng Tám gần gần,
Toàn dân lại nhớ tình dân mới bén ;
Nhớ tự do đầu, đỏ vàng ước hẹn,
Sao rất thu, vàng trong sáng như gương,
Đỏ rất xuân, thơm rực màu bông hường,
Ngày khởi nghĩa để Tháp Rùa ngây ngất!
Nhớ tất cả năm Cộng Hòa Thứ Nhất
Như lá vàng cũng có nghĩa là vui,
Như mưa ngâu dường có vị ngọt bùi,
Như lụt lội chỉ tại lòng tràn ngập.
Hà nội ! Thủ đô ! Cộng hòa! Độc lập !
Nhớ thương ôi ngày mới tuổi hoa bay,
Chính quyền về đầy rẫy những bàn tay,
Khiến chân đảo, khiến người say, nhớ lắm !
Tất cả nhớ quây quần Tháng Tám
Như bướm điên mê khướt một đài hoa.
Lòng tiết trinh vui trong tiệc sáng lòa,
Tình nguyên thủy vẫn hãy còn run rẩy…
Cái thuở ban đầu Dân quốc ấy
Nghìn năm chưa dễ mấy ai quên!
Xuân Diệu
Bắc cạn 8-1947
Trích tập: Riêng chung

