Mùa xuân giăng mắc
Một năm, hai năm…lại ba năm
Mùa xuân lại đến… mưa lâm thâm
Anh dắt em về vườn đào cũ
“Một rừng đào thắm”… anh tặng em
Ta đi đã mấy vòng trái đất
Vẫn nhớ quay về với chốn đây
Rừng đào năm ấy, người năm ấy
Mắt vẫn nồng nàn, môi vẫn say..
Tình yêu là thế, bạn tình ơi
Mùa xuân giăng mắc… đã lâu rồi
Dẫu đi đến mấy vòng trái đất
Thương một người thôi… chỉ một người
– Nguyễn Thị Hồng Ngát – Biển đêm
NXB Văn học 1996

