Hoa đẹp là hoa nhìn với mắt em
Cửa sổ là khung có hình em ở giữa
Tách nước – là ngón tay em cầm,
Quyền sách chao đèn là bóng em đọc mở…
Đường nhựa là đường in dấu vạn chân,
Duy có một dấu chân – em yêu dấu.
Tàu điện là tàu một đêm anh tiễn em đi
Em có nhớ một chiều ta dạo trong sân Văn miếu.
Vũ trụ là chốn anh được gặp em
Thời gian là nơi anh với em sinh cùng thời đại.
Em ơi! Em đã mở cho anh
Cảnh của vô cùng, em chớ bao giờ khép lại !
Đêm 10-1-1962
Đây chùm thương nhớ – Thơ Xuân Diệu
NXB Đà Nẵng 1986

