Đọc Kiều – Chế Lan Viên

ĐỌC KIỀU

Suốt mười năm tôi biếng đọc Nguyễn Du,

Quân thù ném bom xuống những làng quê ta đẹp nhất

Kiều bó tròn trong những gói tản cư

Bà ru cháu bằng ca dao sản xuất.

 

Thấy trăng lên tôi sợ ánh trăng ngời

Tôi muốn luyện lòng tôi thành lửa sắt

Không tiếc gì vừng trăng xẻ làm đôi

Sợ bộ đội hành quân đi gặp giặc.

 

Mười năm qua, nay trở lại hòa bình

Trăng ly biệt lại đoàn viên trước cửa,

Cảo thơm đặt trước đèn, tôi giở,

Mỗi trang Kiều rung một bóng trăng thanh.

 

Chạnh thương cô Kiều như đời dân tộc

Sắc tài sao mà lại lắm truân chuyên

Cành xuân phải trao tay khi nước mất

Cỏ bên trời xanh một sắc Đạm Tiên.

Bỗng quý cô Kiều như đời dân tộc

Chữ kiên trinh vượt trăm sóng Tiền-đường

Chàng Kim đã đến tìm, lau giọt khóc

Và lò trầm đêm ấy tỏa bay hương.

 

Tôi hiểu sao trong xà lim án chém

Lý Tử Trọng trưa nao còn đọc trang Kiều

Đảng dạy ta không thể đưa lòng đi theo Đảng

Lại xa những gì dân tộc thương yêu

 

Giá đem lòng tôi tôi đọc Nguyễn Du

Có phải đã hiểu nhân dân mình thêm chút nữa ?

Hiều giá khổ đau để thêm bừng ngọn lửa

Nước mắt ta đem đổi máu quân thù.

 

Thôi vui lên ! Hạnh phúc đến đây rồi

Dẫu sống lại cô Kiều không khổ nữa.

Cả nhân loại sắp đến ngày hội ngộ

Nguyễn Du viết lại Kiều chắc sẽ có văn vui.

 

Ta cách xa nhau một tiếng nấc, một thôi đường

Xưa Nguyễn khóc — thì nay ta đã hát,

Nhưng chuyện Kiều cứ để yên, không cần lau nước mắt

Đời đang vui đời sẽ viết thêm chương.

Ánh sáng và Phù sa

NXB Văn học 1960