Đèo Cả

Đèo Cả!
Đèo Cả!
núi cao ngất
   mây trời Ai Lao
   sầu đại dương
   dặm về heo hút
Đá bia mù sương

*

Bên quán Hồng Quân
       người
           ngựa
               mỏi
nhìn dốc
   ngồi than
       thương
           ai
               lên
                   đường!

*

Chầy ngày
lạc giữa núi
sau chân
       lối vào
           xanh tuôn.
Dưới cây bên suối độc
   cheo leo chòi canh
   như biên cương
       tóc râu trùm
           vai rộng
Không nhận ra người làng
rau khe
cơm vắt
áo phai màu chiến trường
       ngày thâu
           vượn hú
đêm canh gặp hùm
       lang thang

*

Gian nguy
       lòng không nhụt
căm thù 100 năm xa
máu thiêng sôi
dào dạt
từ nguồn thiêng
       ông cha
“cần xây chiến luỹ ngất
đây hình hài niên hoa
xâm lăng! xâm lăng
súng thèm
       gươm khát…”
– Ai ngân
       lung
           lay
               đêm quê nhà

*

Lặn lội bao rừng suối
       ăn với nhau
           bữa heo rừng
               công thui
chấm muối
và trên sạp cây rừng
tâm tình suốt tối
       biệt nhau
           rừng hoang canh gà
Râu ngược
       chào nhau
           bên vách núi

*

Giặc từ vũng Rô bắn tới
giặc từ trong đánh ra
Đèo Cả
   vẫn
       giữ
           vững
Chân Đèo Nam
       máu giặc
mấy
lần
nắng
khô

*

Suối
   mang
       bóng
           người
Soi
   những
       về
           đâu?

Nguồn: Hành trình cuối đông, NXB Văn nghệ, 1998