Em tựa vào vai anh
Tựa vào ngực anh
Cảm giác được tin cậy trào dâng…
Cảm giác được bình yên trào dâng…
Bao ý nghĩ lạ lùng
Như chưa bao giờ có
Anh dịu hiền như mẹ
Anh bao dung như chị
Anh vị tha như chồng
Anh – bạn đời của em
Rộng lòng và chi chút
Thoáng nghĩ dại đã thấy lòng thảng thốt
Ôi, nếu ngày mai ta – không – có – nhau
Ngôi nhà thân yêu giông bão sẽ ùa vào
Và cuộc đời sẽ vô cùng trống rỗng…
-Nguyễn Thị Hồng Ngát – Biển đêm
NXB Văn học 1996-

