Đã là tất cả của anh
Hành trang đặt xuống vai mình, mình ơi
Cả cay đắng lẫn ngọt bùi
Bao năm nếm trải ngày vui, tháng buồn
Trao anh với chút giận hờn
Ngày xưa em đấy – anh còn ở đâu?
Đời em đau khổ đã nhiều
Bây giờ mới được anh chiều và thương
Một mình bươn chải gió sương
Tìm anh trên những nẻo đường lượn quanh
Bắt đền anh, bắt đền anh
Bao nhiêu âu yếm có dành đợi em?
Sống rồi lại muốn sống thêm.
Mặc trăng cứ đứng bên thềm ngẩn ngơ…
Thương nhau biết mấy cho vừa
Mới sáng ra thoắt đã trưa sang chiều
Dễ gì thấm được chữ yêu
Khổ nhiều mới biết nâng niu thế này
Trao anh bát nước đong đầy.
Đời em với thế gian này… của anh!
Biển đêm – Nguyễn Thị Hồng Ngát
NXB Văn học

