Yêu – Xuân Diệu

Yêu là chết ở trong lòng một ít.

Vì mấy khi yêu mà chắc được yêu.

Cho rất nhiều song nhận chẳng bao nhiêu;

Người ta phụ, hoặc thờ ơ, chẳng biết.

 

Phút gần gũi cũng như giờ chia biệt.

Tưởng trăng tàn, hoa tạ, với hồn tiêu,

Vì mấy khi yêu mà chắc được yêu!

-Yêu, chết trong lòng một ít.

 

Họ lạc lối giữa u sầu mù mịt,

Những người si theo dõi dấu chân yêu.

Và cảnh đời là sa mạc vô liêu.

Và tình ái là sợi dây vấn vít.

Yêu, là chết ở trong lòng một ít.

Thơ tình Xuân Diệu

NXB Đại học và giáo dục chuyên nghiệp Hà Nội 1992