Nắng xuân tưới trên thân dừa xanh dịu
Tàu cau non lấp loáng muôn gươm xanh
Ảnh nhởn nhơ đùa quả non trắng phếu
Và chảy tan qua kẻ là vườn chanh.
Gió nhẹ nhẹ, hương cỏ cây nhẹ nhẹ
Thoảng bay lên, hương mạ dưới đồng xa
Tự đâu đó, hương muôn hoa mới hé
Như khói trầm từ đỉnh rộng bao la.
Hơi xuân ấm trả cho trời đất lặng
Tiếng reo ca nhí nhảnh và ngây thơ
Của đàn sáo say phơi mình dưới nắng
Chim nghệ vàng của cảnh trên nhành tơ…
Xuân trong sáng, xuân thơm, xuân ríu rít
Nhưng xuân đầu tươi đẹp, không xuân lòng?
Ôi xuân nay chỉ là xuân lạnh chết
Trong hồn đau phẫn uất của công nông!
Xuân này chỉ một mùa tang đẫm máu
Lòng người đang thét nỗi bi ai
Đứng phắt dậy! hỡi muôn hồn phấn đấu
Phá bất bình, mưu sống cho ngày mai…
Rồi xuân ấy, cả nhân quần vui vẻ
Nắm tay nhau, tuy khác tiếng, màu da
Dẫm chân lên những núi sông chia rẽ
Và ôm nhau thân ải, cùng vang ca.
Xuân 1938
Từ ấy – Tố Hữu
Thơ (1937-1946)
NXB Văn học 1959

