Với Nguyễn Huy Tưởng

Người ta đã mang lại hằng ngày

Những bông hoa tươi nhất

Để cho màu sắc và hương thơm

Ngan ngát tiếng giấc ngủ của anh

Cho tôi khi anh ngủ

Mơ giấc mơ lạ nhất

Trên giường hoa tất cả

Hoa ở cuộc đời sẽ đắp lên anh

 

Một cuộc chuẩn bị dài cho người ra đi

Tiếng kêu rầm rì ngày ngày trong thành phố

Cái chết

Như một người vần bức tường nặng nhọc

Phân cách chúng tôi với anh

Nhưng dù trong lòng đất

Vẫn đập lên từ bên kia bí mật

Tiếng đập thật sự của một quả tim

Trong thế giới không tiếng động

Ngày ngày anh viết lên Hà Nội

Tôi nhớ những ngón tay anh

Đang nhặt một hạt cát

Sờ soạng từng căn nhà

Từng con người anh biết

Chắt chiu lại cho từng tác phẩm cuối cùng

Chưa viết hết

 

Hằng ngày hằng ngày

Đếm từng ngày nặng nhọc

Không cướp lại được kho tàng đang rơi

Và anh thành vô hạn

Cái bức tường lê từng bước một

Đến gần chân chúng tôi hằng ngày

Chúng tôi nhìn chậm chạp

Chậm chạp một cái chết

Thời gian đang héo

Thời gian đang rụng

Tắt thật nhanh một cái chớp mắt

 

Bức tường vẫn lê từng bước một

Cho đến khi tất cả kêu lên

Họ sợ hãi bức tường kia tiến lại

Chúng ta đều sợ mọt cái gì nhanh quá

Chúng ta muốn kéo dài tất cả

Kéo một giây thành một tháng một năm

Nhưng thời gian đi nhanh hơn ước muốn

Những giọt mực của anh

Chấm vào những năm chiến đấu

Nhỏ từng giọt máu

Trĩu vai anh bao nhiêu tích sử

Nặng lắm giọt máu tươi

Anh viết về trẻ nhỏ

Cũng nặng giọt máu tươi

Những tranh anh hùng ca nổi tiếng

Và dòng máu nơi anh

Những giọt mực cạn dần

 

Tôi vẫn thấy sau chén trà nhỏ

Một khoảng trống thẳm sâu

Không phải cái chết của nhân vật

Trong tiểu thuyết

Không phải cái chết của một cuộc thí nghiệm

Không phải cái chết của một trận đánh thí quân

Cái chết của anh cái chết một nhà văn

Không bao giờ là cái chết

 

6/8-18/8/1960

Văn Cao

(Trích trong tập: Lá – Thơ)