Với sức mỏng manh tiếp lời của biển
Tôi – con oanh vàng bé tiếng
Từ Mỏ vẹt – Cà – mau
Từ trái tim nhiều nỗi thương đau
Nơi tuôn chảy dòng máu tươi nhẫn nại
Có lẽ vì nắng mưa dầu dãi
Đôi cánh gầy trần trụi với thời gian
Chim vẫn mơ tiếng hót ríu ran
Trên tột đỉnh tình yêu bay liệng
Nhưng không lẽ chim đành câm tiếng
Đến tựa nương vào gió bão đại ngàn
Tóc trắng nhiều – ngọn chổi quét thời gian
Bom trụi lá sao trời xanh đến thế?
Bạn thân yêu ơi! tôi không để
Giặc đốt trong thơ tôi những xóm làng
Với nỗi đau xin làm chú lính xoàng
Nã phát súng tôi tin rằng trúng đích.
Năm 1970
(Tập thơ Mặt đất không quên)

